Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Linh tinh chiều thứ bảy

1. Cả một ngày ở dưới biển do lớp con trai đi dã ngoại. Biển mỗi ngày một khác,hôm qua không giống hôm nay, và sáng khác, chiều lại khác, thay đổi không ngừng nghỉ. Sau giấc ngủ trưa, mình và cả nhà phát hiện ra ngày hôm nay 12 năm về trước có hai người cưới nhau. Chết cười đi mất. Con gái reo to, bảo mình phải tổ chức kỷ niệm cho bố mẹ chớ!
Nhanh vậy đấy! Thoáng cái đã 12 năm.
2. Trong trường ca Những người đang chiến đấu của em đồng nghiệp đưa nhờ biên tập, mình đọc đi đọc lại đoạn sau:
Tôi ngồi nhìn, tay vẽ con trâu nghịch ngợm và đài sen hướng ngửng lên trời
Có mẹ
Ôm tôi
Ngước nhìn mây trắng.
Mơ màng tôi thiếp đi.
Nước dưới chân khi nào thôi ngừng chảy
Người trên đời khi nào thôi dối gian?
Lâu rồi mới thấy thích một cái gì đó, dẫu chỉ là một đoạn thơ.

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Đi ép dầu

Tháng 5. Nắng gắt. Mùa ép dầu lạc, trong này gọi là dầu phộng.
Mình phát hiện ra mình là người thích bắt chước. Thấy cái gì hay hay là cũng làm giống người ta. Đầu tiên là vụ nước mắm, khoảng bảy, tám năm nay nhà mình dùng toàn nước mắm nhà làm, mà là nước mắm nhĩ, làm từ cá cơm. Ăn lâu quen, đi ăn hàng hay về Bắc ăn những loại mắm chế biến kiểu như Chin Su, Nam Ngư .. là thấy không vừa miệng. Khách đến nhà ăn cơm, chồng chỉ hay khoe bát nước mắm "nhà làm đấy", nghĩ mà buồn cười.
Đến cái vụ ép dầu phộng này. Nhà mình cũng hay mua dầu phộng nguyên chất. Nhưng mua thì hay sợ người ta pha thêm, không tin tưởng lắm. Năm ngoái mình hỏi thăm người ta, rồi cũng bon chen tìm đến một lò ép dầu cách thành phố khoảng 6-7 km về phía Tây, tức là đường đi Nghĩa Kỳ. Tất nhiên là đã gọi điện đặt trước, khi mình tới người ta đã chuẩn bị sẵn đậu phộng, sau đó sạc vỏ, nghiền và cho vào hấp chín và đưa vào bọng ép lấy dầu. Những công đoạn này mình chẳng nhúng tay, chỉ ngồi xem họ làm và đợi được dầu thì hứng vào can rồi tính tiền. Vậy mà thấy cũng kỳ công, và thú vị nữa. Lò ép dầu nằm ven cánh đồng cạnh một bụi tre um tùm, quang cảnh thoáng mát. Các bà các chị chờ ép dầu cùng mình hầu như toàn ở trên núi xuống,  tán chuyện vui gì đâu. Người nào cũng tay xách nách mang, phần lớn là họ chở đậu phộng nhà làm được tới ép, trả công, sau đó mang về nào dầu, nào bã khô dầu làm thức ăn cho bò hoặc bón cây. Thường là từ lúc lấy đậu phộng ra khỏi bao đến lúc ép được dầu phải chờ đến 4-5 tiếng, nếu khách đông phải chờ lâu hơn. Có người kỹ, chờ dầu nguội hẳn mới rót vào can mang về cho khỏi hao. Nhưng phần lớn là vội nên mang cả can dầu còn hơi ấm về nhà.
Thật ra nhà mình dùng không nhiều lắm, năm ngoái ép 20 lít mà chia lại cho bạn bè còn hơn chục lít, đến giờ mới gần hết, nhưng ham vui nên có người rủ thì lại đi, và lần này lò ép dầu cũng ở xa một khoảng cách như vậy nhưng không phải đường lên núi mà là xuống biển. Nắng xém da xém thịt, xuống tới nơi thì còn phải chờ lâu mới đến lượt, tiện đường, mình, cô bạn đồng nghiệp và một bà dì ngoài 50 mà còn vui vẻ trẻ trung quyết định ghé luôn xuống biển. Và không ngờ là có một chuyến đi biển vui đến thế.
Biển vắng, vì mới chỉ khoảng 3 h chiều. Bọn mình nằm nghỉ ở những chiếc ghế bố dưới gốc dương mát rượi, uống nước và tán đủ thứ chuyện trên đời. Sau đó mua đồ tắm (vì đâu có nghĩ là xuống biển mà đưa đồ tắm đi) và mới gần 4 h chiều nắng gắt mà đã rồng rắn nhau xuống nước. Cảm giác thật tuyệt. Thật ra mới hôm trước mình mới ở biển với gia đình, nhưng đi với bọn trẻ con làm sao mà dám thoải mái hết mình như lúc này được. Bọn mình ra ngoài xa chừng có thể, nơi không sâu lắm, ngang ngực thôi nhưng tránh được sóng bạc đầu để có thể bơi đôi chút và cái chính là đùa giỡn. Nước ấm và mặn chát, quen thuộc quá rồi mà sao lần nào cũng như ngỡ ngàng vì cái vị mặn ấy. Lại nhớ đến thế những lần đi biển sớm. Sáng sớm nước biển lặng tới gần như nước ở sông, mình có thể bơi ngửa lim dim nửa nổi nửa chìm trong nước thật lâu không biết chán.
Và kết quả là 7 h tối mới về đến nhà, ba người đàn bà lặc lè với những can dầu còn âm ấm, người thì mệt lử vì ở dưới nước quá lâu (À mà sao tuyệt nhiên không thấy đàn ông đi ép dầu nhỉ?). Con gái hấm hứ bảo sao mẹ đi biển không cho con đi cùng, mẹ tỉnh bơ, trong lúc chờ ép dầu thì mẹ với cô Thu tắm biển không được sao?  
  Thế là hết một ngày Chủ nhật. Bạn mình thì đã chắc đã xong việc và ra Đà Nẵng để bay về Hà Nội. Ôi, gặp mà như chưa gặp, cảm giác như chưa kịp nói gì, cũng may còn có điện thoại trên đời.
11.5.2014