Và trong sáu chị em, mình là người thiệt thòi nhất. Không chỉ vì mình sớm xa nhà, không được gần gũi bố mẹ nhiều, mà hơn cả là bố mất đi, chẳng còn ai hiểu mình hơn, chẳng còn ai yêu mình hơn, và mình chẳng biết viết vì ai nữa.
Chép lại bài thơ này, mình lại nhớ mình đã thuộc nó từ khi mình còn nhỏ lắm, sau này bố đưa in trong tập Miền quê quan họ. Bấy giờ là năm 1981, những đêm có trăng vườn tược, lũy tre, làng mạc trông hoang vu như rừng. Những đêm không trăng thì khắp nơi là bóng tối, những ánh đèn dầu tù mù vàng đục trong đêm. Buổi tối, mình và mấy chị em học bài ở nhà trong, bố ngồi làm việc ở nhà ngoài. Viết được vài câu, bố lại đọc đi đọc lại, có khi ngâm lên bằng một giọng trầm ấm đầy hứng khởi và diễn cảm - giọng rất riêng của bố.
Đơn giản vậy, khi mất rồi mới biết đó chính là hạnh phúc.
Rồi
trong mơ chắc sẽ gặp nhau đây
Tiếng
tỳ bà đêm Xương Giang gió hút
Tiếng
tỳ bà cả đời người có được
Nghe
bốn bề xô động một âm thanh
Cứ
nôn nao cái cảm giác chênh vênh
Vó
ngựa khua rập rồn thời trận mạc
Lửa
hắt chiến bào tay gươm tay bút
Nguyễn
Trãi cười phút sông núi phong quang
Trượt
đầu tay chênh vênh thời gian
Dây
đàn căng dây thần kinh mỏng mảnh
Núi
Yên Thế trập trùng hơi rừng lạnh
Lục
Đầu Giang nguồn họp mấy dòng Thương
Mắt
em chớp đâu mà tôi cơn cồn
Tóc
đen xuống ôm đàn mê mải
Những
lý cây đa gió đưa cây cải
Khúc
thanh bình càng đậm chất Xương Giang
Là
Thọ Xương vành đai xanh mùa màng
Qua
tháng hạn nõn rau quăn sương muối
Quả
cà chua rám má hồng con gái
Nón
trắng che nghiêng khuôn mặt gió đồng.
Là
khói mây phân đạm ngang trời bềnh bồng
Xuân
thị xã bàng ướt đầm lá đỏ
Ánh
điện quẫy con sóng sông không ngủ
Còi
đoàn tàu mạnh mẽ lúc rời ga
Những
gì bồi lắng những gì trôi qua
Đàn
– thác – lũ chưa nhô cồn cát nổi
Xương
Giang nay Xương Giang thời Nguyễn Trãi
Là
tôi là em là khúc đàn say
Chắc
ngày mai ta sẽ gặp nhau đây.