"Sự chết tồn tại, không phải như một đối nghịch
mà là một phần của sự sống"
Rừng Nauy - Murakami Haruki
Cuốn tiểu thuyết này đã từ khá lâu nằm trên giá sách của
mình. Bìa sách đẹp, dịch giả Trịnh Lữ. Cũng không nhớ mua ở đâu, khi nào. Nhưng
chưa đọc. Hình như có một lần mình lật hết trang đầu sau đó thôi. Thế rồi mình
thực sự đã đọc nó vào tối Thứ Sáu vừa rồi, một buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi, vừa
đọc vừa chờ điện thoại của một người bạn thân ở Hà Nội đang trên đường vào công
tác. Sau những trang đầu không gây được chú ý của mình cho lắm, mình bắt đầu bị
cuốn hút từ chi tiết nhân vật chính kết bạn với một người chỉ vì cả hai đã cùng
đọc "Gatsby vĩ đại" của F. Scott Fitzgerald.
Mình đọc khá lâu, khoảng tới hơn 10h đêm thì chiếc đèn
bàn nạp pin của mình tắt phụt, sực nhớ đến cô bạn, mình định gọi, nhưng nghĩ giờ
này gọi chẳng tiện nữa, mở điện thoại định nhắn tin nhưng lại thôi. Và thế là bật
đèn lên đọc tiếp thêm một lúc lâu rồi mới ngủ.
Thì cũng không phải bỗng dưng mà rất nhiều người thích
và không thích, hiểu và không hiểu sau khi đọc Rừng Nauy.
Văn học Nhật Bản (những gì ít ỏi mà mình đọc: Đèn
không hắt bóng, Người đàn bà trong cát, Cố đô, Tiếng rền của núi, một số truyện
ngắn của nhiều tác giả..) gây cho mình cảm tưởng về người Nhật Bản khá là khác
người Việt Nam, dù là cùng Á Đông. Hệ thống tư tưởng và hành xử.
Nhưng lần này đọc Rừng Nauy, có biết bao đồng cảm. Mà
cũng lạ, tại sao chỉ bây giờ mình mới đọc nó? Chỉ khi trong tâm trạng u tối, bi
lụy sau khi bố mất? Mình hiểu là ở tuổi mình đừng nên biểu hiện điều gì thái quá, bởi mình đâu có còn là trẻ con, nhưng ai mà tin được sự mất mát
đã gần như bẻ quỵ mình. Nhiều người quen an ủi mình, bảo bố mình ra đi thanh thản,
chết lành, rồi .. Tự bản thân mình cũng phải hiểu rằng mình phải chấp nhận, bố
đã 72 tuổi, như thế cũng không phải là một kết cục tệ lắm. Mình đã hỏi đi hỏi lại
ít nhất ba người bạn mình quen thân về cảm giác họ trải nghiệm khi bố họ mất,
mình cảm tưởng như mình hơi bi lụy quá, vì đấy là nỗi đau mà rất nhiều người trải
qua và vững vàng trụ được.
Đọc Rừng Nauy, lại phảng phất nhớ những ngày tuyết rơi
tháng 11.1991, những lá thư kỳ quặc, những bài thơ bốn chữ mà hình như vẫn còn đâu đó trong đống sách vở của mình nhận từ một người bạn rất giỏi toán cùng khóa, sau
đó là một bức điện mời đến Len chơi, rằng cậu ấy sẽ rất hạnh phúc được đón mình
ở thành phố ấy. Bức điện ấy mình chẳng trả lời, vì thực sự là mình hoang mang
và chẳng hiểu gì hết (Mình không phải là bạn thân của cậu ấy).
Và khá lâu sau đó mình mới được ai đó kể lại là bạn bị
tâm thần, về nước và chẳng ai còn nghe thấy tin tức gì về người bạn ấy.
Mình đã đi ngang qua những điều gì nhỉ?
Lá thư cuối cùng bố viết cho mình trước khi bố mất khoảng chừng hơn một tháng, mình cũng không trả lời: "Bố rất nhớ các con..". Mình còn đang mải vui với chuyến đi đảo Lý Sơn cùng rất đông mọi người và muôn vàn công việc đời thường níu kéo. Rồi con lại về ngay ấy mà, cùng lắm là đến Tết. Khi ấy mình nghĩ vậy. Chỉ khi bố mất mình mới xót xa tìm lại và nhận ra nét chữ trong thư không hiểu sao không được đẹp bằng mọi khi, có phần hơi run rẩy.
Có phải vì thế mà những giờ phút cuối, bố đã chẳng nghĩ
đến mình, đã chẳng gọi mình?
Cũng không hẳn thế, dù không phải là đứa con yêu nhất
(mà sáu đứa con, con nào bố chẳng yêu?) nhưng bố đã yêu quý mình biết bao, chẳng
còn thể có ai yêu mình như thế cả. Tình yêu ấy đến bây giờ mình vẫn cảm nhận sự
ấm áp rất thật trong mình, dường như bố còn hiển hiện.
Dẫu cái chết là một phần của cuộc sống thì cũng không
vì thế mà cuộc sống kém phần tươi đẹp. Ngoài kia nắng vàng dìu dịu, hoa đào
khai nụ trong vườn của Công ty, và những luống mãn đình hồng đã bắt đầu nở hoa
rực rỡ.