Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Vu vơ chiều mưa Thứ Bảy

Mong mãi mới đến Thứ Bảy nghỉ ở nhà thì mưa phùn, gió bấc. Không lạnh lắm, nhưng mưa thì chẳng thể đi đâu. Con trai nhân thể đòi nghỉ học ở nhà mà mình cũng mềm lòng.
Bạn mình ở Sài Gòn đã gần chục ngày nay, như thường lệ, hễ rời khỏi Hà Nội là điện thoại, vì lúc đó bạn mới rảnh. Có khi để tranh luận, thậm chí gần như cãi nhau, toàn chuyện xã hội, chuyện người ta, có khi để thông báo và tám bất tận về mọi thứ. Nhưng bữa nay thì đặc biệt, bạn gọi từ số của một anh bạn cùng lớp chơi thân từ hồi dự bị. Mọi người đang tụ tập trong đó. Ha ha thế là tha hồ khẩu chiến qua điện thoại. Đương nhiên trong vụ này đàn ông thua một cách vinh quang.

Cũng không thể không bâng khuâng được. Mới đó mà đã hai chục năm trời, anh bạn nhắc mình mới nhớ ra con số 20 đó, thật là nhanh. Tầm này năm ngoái cả hội gặp nhau trong Sài Gòn, cũng bảo hai chục năm, mà thôi, cũng chẳng cần chính xác cho lắm, nhớ nhau đã là mừng rồi.

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Những mẩu chuyện trên xe buýt đến nơi làm việc.


1.     Mơ thấy ngoại tình
Sáng nay hai đồng nghiệp VT mặc cùng một màu, một kiểu váy khá đẹp của thời trang FIONA, được dịp anh chị em trên xe ồ lên trêu chọc  P, người lên xe sau cùng nên có diễm phúc được ngồi gần người đẹp. Mình tính ham vui nên cứ cười rũ vì những câu đối đáp táo tợn nghiêng trời. Khi câu chuyện đã lắng đi, chợt P – anh chàng Don Juan lừng lấy một thời hỏi mọi người trong xe một cách khá nghiêm túc: - Liệu mơ thấy ngoại tình thì có tội không nhỉ? Cả xe mọi người nhốn nháo cả lên, tranh nhau nói. P bảo: - Tỉnh dậy mình thấy mình có lỗi thế nào ấy!
Ha ha, thế là thôi rồi, ai nấy ném đá tới tấp. Cười mãi rồi, nhưng mình chợt nghĩ, có thể anh chàng này nói thật cũng nên, ai mà biết được. Vợ P làm VCB, phòng mình ai cũng biết, nàng rất đẹp, vẻ đẹp hiền hậu đoan trang. Hai con gái P thì rất dễ thương.
Ở cuối xe, một cậu thét lên: -Ngoại tình trong tư tưởng!
Cũng chẳng phải. Vì đây là thụ động, trong mơ cơ mà. Làm sao mà bắt lỗi nhau được, thế mà người mơ thấy ngoại tình lại tự cảm thấy có lỗi. Thú vị thật!
Tất nhiên ai cũng hiểu là câu chuyện chỉ để vui đùa thôi, sự thật thì nó khác xa những gì người ta mang ra làm câu chuyện vui đùa cho chóng hết thời gian 35 phút ngồi xe đi làm. Vả lại, thế mới là cuộc đời chứ. Mình đã từ lâu hiểu ra, tuy quá muộn (nhưng vẫn còn hơn không) rằng bản chất và hiện tượng đôi khi, và rất nhiều khi không đi đôi với nhau, và đương nhiên là chẳng bao giờ đồng nhất. Đơn giản thế thôi, vậy mà thời trẻ mình cứ day dứt mãi, đau đớn mãi vì những chuyện không đâu.
Yêu thế nhỉ, cuộc đời này!
30/8/2013
2.     Vẫn là anh chàng P mơ thấy ngoại tình ấy tâm sự: Ngày còn học cấp II, thích một cô bạn cùng lớp. Không dám nói, đương nhiên rồi. Cô bạn không thèm để ý gì đến mình, cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng mà mình lúc nào cũng mê mẩn vì cô bạn. Thế xong rồi mọi người có biết mình đã làm thế nào với mối tình si vô vọng ấy không? Có một lần cả lớp đi biển Đồng Châu, mình đã lén để ý theo, tìm rồi nhận ra dấu chân cô ấy trên bãi cát, và mình đã ướm chân của mình vào dấu chân ấy. Cảm giác thật tuyệt vời!
Có một cái gì gợi nhớ tình yêu của Pedro Panamo trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn người châu Mỹ La tinh Juan Rulfo do Nguyễn Trung Đức dịch, truyện hay đến nỗi hồi trẻ mình gần như thuộc lòng một số trang. Thế mới biết đàn ông cũng nhiều người lãng mạn thật!

27/11/2013