1.
Mơ
thấy ngoại tình
Sáng nay hai đồng
nghiệp VT mặc cùng một màu, một kiểu váy khá đẹp của thời trang FIONA, được dịp
anh chị em trên xe ồ lên trêu chọc P,
người lên xe sau cùng nên có diễm phúc được ngồi gần người đẹp. Mình tính ham
vui nên cứ cười rũ vì những câu đối đáp táo tợn nghiêng trời. Khi
câu chuyện đã lắng đi, chợt P – anh chàng Don Juan lừng lấy một thời hỏi mọi
người trong xe một cách khá nghiêm túc: - Liệu mơ thấy ngoại tình thì có tội
không nhỉ? Cả xe mọi người nhốn nháo cả lên, tranh nhau nói. P bảo: - Tỉnh dậy mình thấy mình có lỗi thế
nào ấy!
Ha ha, thế là
thôi rồi, ai nấy ném đá tới tấp. Cười mãi rồi, nhưng mình chợt nghĩ, có thể anh
chàng này nói thật cũng nên, ai mà biết được. Vợ P làm VCB, phòng mình ai cũng
biết, nàng rất đẹp, vẻ đẹp hiền hậu đoan trang. Hai con gái P thì rất dễ
thương.
Ở cuối xe, một cậu
thét lên: -Ngoại tình trong tư tưởng!
Cũng chẳng phải.
Vì đây là thụ động, trong mơ cơ mà. Làm sao mà bắt lỗi nhau được, thế mà người
mơ thấy ngoại tình lại tự cảm thấy có lỗi. Thú vị thật!
Tất nhiên ai
cũng hiểu là câu chuyện chỉ để vui đùa thôi, sự thật thì nó khác xa những gì
người ta mang ra làm câu chuyện vui đùa cho chóng hết thời gian 35 phút ngồi xe
đi làm. Vả lại, thế mới là cuộc đời chứ. Mình đã từ lâu hiểu ra, tuy quá muộn
(nhưng vẫn còn hơn không) rằng bản chất và hiện tượng đôi khi, và rất nhiều khi
không đi đôi với nhau, và đương nhiên là chẳng bao giờ đồng nhất. Đơn giản thế
thôi, vậy mà thời trẻ mình cứ day dứt mãi, đau đớn mãi vì những chuyện không
đâu.
Yêu thế nhỉ, cuộc
đời này!
30/8/2013
2.
Vẫn là anh chàng P mơ thấy ngoại tình ấy tâm sự: Ngày
còn học cấp II, thích một cô bạn cùng lớp. Không dám nói, đương nhiên rồi. Cô bạn
không thèm để ý gì đến mình, cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng mà mình lúc nào
cũng mê mẩn vì cô bạn. Thế xong rồi mọi người có biết mình đã làm thế nào với mối
tình si vô vọng ấy không? Có một lần cả lớp đi biển Đồng Châu, mình đã lén để ý
theo, tìm rồi nhận ra dấu chân cô ấy trên bãi cát, và mình đã ướm chân của mình
vào dấu chân ấy. Cảm giác thật tuyệt vời!
Có
một cái gì gợi nhớ tình yêu của Pedro Panamo trong tiểu thuyết cùng tên của nhà
văn người châu Mỹ La tinh Juan Rulfo do Nguyễn Trung Đức dịch, truyện hay đến nỗi
hồi trẻ mình gần như thuộc lòng một số trang. Thế mới biết đàn ông cũng nhiều
người lãng mạn thật!
27/11/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét