Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Hằng

Mình viết truyện này tháng 8/1999 những ngày chân ướt chân ráo vào miền Trung. Cơ quan cũ hồi ầy chỉ có mỗi ba nữ. Mình là lớn tuổi nhất, sau đó đến một em kế toán sinh năm 1973, em tạp vụ út ít sinh năm 1979. Công ty mới thành lập, công việc chẳng có gì, chỉ nhong nhóng cuối tuần đi biển hoặc về Đà Nẵng chơi. Tối tối ba chị em ngủ chung phòng, cười rúc rích với đủ thứ chuyện. Em kế toán than hay bị mẹ vác chổi đuổi đi lấy chồng. “Mà mẹ cũng hay thiệt, phải có người ưng mới lấy được chớ không không vác chổi đuổi là sao?”

Truyện chẳng có gì, chỉ là một chút bâng khuâng. Trong những truyện mình viết, bố mình bảo thích truyện này, chẳng hiểu sao.

Học hết lớp 12, Hằng ở nhà phụ giúp mẹ làm mấy mẫu vườn. Nhà neo người, bố công tác xa, em trai học trong thành phố, em gái thì nhỏ nên Hằng lúi húi cả ngày không hết việc. Nhiều khi bạn bè rủ đi chơi, Hằng cũng không dứt được việc mà đi. Vả lại, bố ở xa, mẹ Hằng rất nghiêm, quan niệm con gái trong nhà như bom nổ chậm nên thường dặn dò, giữ gìn, bảo bọc.
Được mấy năm, bố về hưu, nhà vui hẳn lên. Tuy vậy, bố không được khỏe, lại không quen việc nên việc nhà vẫn dồn hết cho Hằng và mẹ.
Thế rồi em gái Hằng cũng thành thiếu nữ, lớn vượt cả chị. Tuy không xinh đẹp bằng nhưng cái duyên cái sắc của tuổi dậy thì làm nó trội hẳn lên so với chị.
Mọi người trong nhà như chợt nhớ ra Hằng đã xấp xỉ tuổi 30. Hằng cũng như chợt nhớ ra tuổi của mình khi thấy mẹ bắt đầu nhìn Hằng lo lắng thở dài rồi thì thầm điều gì với bố.
Bây giờ thì chính mẹ lại hay giục Hằng đi chơi, giục Hằng sắm sanh quần áo.
Mẹ đưa tiền cho Hằng đi may liền ba bộ quần áo mới mặc đi chơi. Quần áo may về thử ngắm vừa ý cả nhà rồi mà mãi không có dịp để mặc. Mấy mẫu vườn lúc nào cũng cần người coi sóc thu gom hoa trái. Em gái tuy lớn rồi nhưng đoảng việc, thích đi chơi hơn là làm với chị. Với lại Hằng cũng chẳng biết mặc diện rồi đi chơi đâu, bạn bè cùng chang cùng lứa đã con bồng con dắt cả rồi.
Tối ấy, cơm nước xong, như thường lệ em gái xin phép mẹ đi chơi trong làng. Mẹ đồng ý rồi ngần ngừ nói thêm:
-         Hằng để bát đấy mẹ dọn cho, đi chơi với em cho vui.
Hai chị em líu díu dắt nhau ra cổng. Qua hết dãy xoài vườn nhà là con đường nhỏ xíu dẫn lên bờ sông. Trăng 16 xanh ngắt. Ngay cả đến cái bóng của hai chị em cũng làm Hằng bỡ ngỡ. Một đám con gái làng nhao nhao chào Hằng rồi kéo em gái Hằng chạy tít lên chỗ cầu sông, nơi thấp thoáng mấy bóng áo trắng, vẳng lại tiếng cười nói vui vẻ, mấy giọng con trai lẫn con gái đang hát theo những tiếng đàn ghi ta bập bung vụng về.
Hằng ngồi xoài xuống đám cỏ vệ sông. Vẫn cảnh vật quen thuộc nhưng không hiểu tại sao Hằng thấy như là một thế giới mới đang được phô bày trước mắt làm Hằng ngợp thở vì lạ lẫm và hồi hộp. Vầng trăng tròn vạnh điềm nhiên tỏa sáng khắp nơi trên làng mạc, những cánh đồng mới cày ải, những lùm cây, soi rõ cả những giọt sương long lanh đầu cỏ như những giọt nước mắt người thiếu nữ. Dòng sông nhỏ nhoi thì vẫn êm đềm, lặng lẽ chảy xuôi về xa như không bao giờ ngừng lại.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét