Những ngày này báo
chí đang nóng lên chuyện chọn môn thi TN. Nào là "Không một học sinh nào
chọn lịch sử làm môn thi TN", rồi "Tại sao giáo viên và học sinh quay
lưng với môn lịch sử" .. Bản thân mình thì chẳng còn muốn nhớ lại cách đây
mười mấy năm đã đi xin việc với tấm bằng TN khoa sử như thế nào. Số phận sắp
đặt không cho mình được làm nghề của mình, và mình đành chấp nhận điều đó như
một lẽ đương nhiên, bởi mình hầu như không có một tham vọng gì cả. Cách đây một
tuần, bạn thân mình gọi điện, rất xúc động chia sẻ về những cảm nghĩ sau khi
đọc Quần đảo ngục tù của A. Solzhenitsyn (Mình mới chỉ đọc cuốn Tầng đầu địa
ngục của tác giả này, mà đọc từ hồi còn nhỏ, bản dịch của miền Nam). Mới đọc
được mấy trang đầu, và rất hiểu cảm xúc của cô bạn. Vào Google mình được biết
là tác phẩm Quần đảo ngục tù này cùng một số tác phẩm khác của tác giả này đã
được đưa vào danh sách bắt buộc phải đọc của học sinh Trung học Nga. Điều này
khiến mình thực sự ngưỡng mộ. Và không thể không nhớ đến những bài thơ mình tập
tọng dịch từ rất lâu, mùa tuyết cuối cùng ở Nga 1998, và đã không còn tìm thấy
bản tiếng Nga nữa.
Những bài thơ này do cậu học sinh chủng
viện Grudia viết đã hơn một trăm năm trước đây.
Ngày nay thật khó lòng hình dung một thiếu
niên với cái nhìn cuộc sống u sầu đến như vậy. Nhân vật trữ tình của tác giả
trẻ đã làm việc đến tuyệt vọng cả đời mình, và cuối cùng đã kịp thay thế mình
bằng một người cắt cỏ không biết mệt mỏi khác - tử thần: Kẻ thù của nhân loại.
Và tất nhiên là thật lạ lùng làm sao những ý nghĩ của cậu thiếu niên về một người
tộc trưởng nào đó mà cuối cùng không được ai hiểu và bị người đời nguyền rủa.
Tác giả trẻ khi in những bài thơ ở báo
"Iveria" và "Kvali" ký tên Xogienli và Xoxelo - tức là biến
đổi từ tên Grudia Xoxo - tức là Iosif. Hoặc đơn giản hơn nữa là Ighisvili. Điều
đó xảy ra rất lâu trước khi cậu học sinh chủng viện chọn cho mình một cái tên
sắt thép: Stalin (tiếng Nga Stalin có nghĩa là thép)
Về chuyện Stalin thời trẻ làm thơ thì ai cũng biết, thậm chí cả
những học sinh. Trước cách mạng tháng Mười năm 1917, thơ của ông đã từng được
đưa vào sách giáo khoa của trẻ em Grudia:
"...
Cỏ ướt đẫm sương mai
Xung quanh tỉnh giấc nồng
Những hoa hồng bừng sáng"
Những bài thơ u sầu này lần đầu tiên được
dịch ra tiếng Nga từ tiếng Grudia và in trên báo "Tuyệt mật " của Nga
tháng 10 năm 1998.
Con người và tử thần
Iosif Stalin
Ông từng trai trẻ xiết bao
Nhưng cũng già đi như bất kỳ ai khác
Mái đầu bạc của tuổi già lạnh lẽo
Sức lực bỏ ông trốn mất rồi
Thế mà từng tham công tiếc việc
Cầm liềm cắt cỏ như cầm gươm
Xong mùa màng nóng bỏng nhọc nhằn
Bữa ăn gồm bánh mỳ và muối
Ông làm việc hơn bất kỳ ai
Một mình và cánh đồng bát ngát
Người đau nhừ, mồ hôi ướt đẫm
Nhưng công việc nào có ngại gì
Khi đôi chân chối từ làm việc
Tuổi già đang ở trọn trong tay
Chỉ hồi ức là còn ở lại
Hồi ức không quên cả lũ cháu bây giờ
Và thật tuyệt vời khi nhớ lại bài ca
Mang về từ cánh đồng rộng lớn
Trái tim thiếu cánh đồng thành chật chội
Và như chưa từng có cả nỗi đau
Thế là bỏ nạng sang một bên
Cụ già như không có điều gì xảy ra
Đứng dậy trên chân mình - nhưng cầm liềm cắt cỏ
Không phải ông - Chính tử thần vừa đến.
Không đề
Ở đất nước này anh là bóng tối
Là khách đến chẳng mang tung tích gì
Anh khẽ chạm những dây đàn vĩnh cửu
Hát lên những bài hát diệu kỳ
Những bài hát sinh ra bằng ánh sáng
Những bài hát làm bằng nỗi đau
Những bài hát, hát về sự thật
Những bài hát sáng ngời tình yêu
Những lời hát làm thổn thức người nghe
Dẫu là những tâm hồn sắt đá
Những lời hát làm sáng trong lên.
Bao ý tưởng ám u từ mây mù bóng tối
Nhưng người ta không hiểu, không cả buồn nghe
Những lời ca về những điều kỳ diệu
Họ rót thuốc độc ra
Và kiêu ngạo hét lên mù quáng
Đừng hát nữa, đồ đáng nguyền rủa kia,
Đấy là số phận của mi, thiên thần nơi địa ngục
Những lời hát như vậy đâu cần cho chúng ta.
Chúng ta không cần những bài ca như thế.