Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Cá sấu cưới

Mấy hôm ốm nằm nhà, mình co ro trong chiếc áo len cổ lọ màu đen, con trai lấy tay sờ sờ cổ áo và bảo: Mẹ ơi! Từ lúc mẹ mặc áo mới này không có con cá sấu cưới nào đi qua!
Chả là cậu nghe mẹ và chị nói chuyện về "Lợn cưới áo mới" trong quyển Ngữ văn lớp 6.
Mà mình nghĩ mãi, tại sao lại cá sấu cưới, mà không phải là lợn cưới?

Cu cậu nghĩ ra trò gì đây?

24/12/2013

Trong bài viết Đất Tổ có nghĩa trang liệt sỹ bỏ hoang trên blog cá nhân, nhà báo quân đội nổi tiếng Mai Thanh Hải bức xúc:
Hình như, ở Phú Thọ, Phù Ninh, Lệ Mỹ, khái niệm “Uống nước nhớ nguồn” là điều không có thật, bởi đi dọc Đại lộ Hùng Vương trong TP. Việt Trì, mình đã thấy người ta treo đầy những khẩu hiệu, kiểu như: “Nhiệt liệt chào mừng kỷ niệm 65 năm ngày Thương binh – Liệt sĩ”.
Mình lại thấy bản thân cái khẩu hiệu: “Nhiệt liệt chào mừng kỷ niệm 65 năm ngày Thương binh – Liệt sĩ” có điều gì không ổn.
Từ  “Ngày thương binh liệt sỹ” đi với  từ “Nhiệt liệt chào mừng” có một cái gì đó khấp khểnh. Liệu có rập khuôn quá không? Không lẽ trong 26 chữ cái tiếng Việt không có từ gì trang trọng hợp lý để đi kèm với  “Ngày thương binh liệt sỹ”?

Nhớ dạo trước mình còn được đọc một mẩu tin ngắn trong báo: Phát động cuộc thi Biếm hoạ vì môi trường và thảm họa da cam. Mình không theo dõi tiếp, nhưng thấy rõ ràng cái Title này gây phản cảm. Chẳng có một điều gì có thể gây cười được ở đây cả.


Hay là mình suy nghĩ nghiêm túc quá?

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Vu vơ chiều mưa Thứ Bảy

Mong mãi mới đến Thứ Bảy nghỉ ở nhà thì mưa phùn, gió bấc. Không lạnh lắm, nhưng mưa thì chẳng thể đi đâu. Con trai nhân thể đòi nghỉ học ở nhà mà mình cũng mềm lòng.
Bạn mình ở Sài Gòn đã gần chục ngày nay, như thường lệ, hễ rời khỏi Hà Nội là điện thoại, vì lúc đó bạn mới rảnh. Có khi để tranh luận, thậm chí gần như cãi nhau, toàn chuyện xã hội, chuyện người ta, có khi để thông báo và tám bất tận về mọi thứ. Nhưng bữa nay thì đặc biệt, bạn gọi từ số của một anh bạn cùng lớp chơi thân từ hồi dự bị. Mọi người đang tụ tập trong đó. Ha ha thế là tha hồ khẩu chiến qua điện thoại. Đương nhiên trong vụ này đàn ông thua một cách vinh quang.

Cũng không thể không bâng khuâng được. Mới đó mà đã hai chục năm trời, anh bạn nhắc mình mới nhớ ra con số 20 đó, thật là nhanh. Tầm này năm ngoái cả hội gặp nhau trong Sài Gòn, cũng bảo hai chục năm, mà thôi, cũng chẳng cần chính xác cho lắm, nhớ nhau đã là mừng rồi.

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Những mẩu chuyện trên xe buýt đến nơi làm việc.


1.     Mơ thấy ngoại tình
Sáng nay hai đồng nghiệp VT mặc cùng một màu, một kiểu váy khá đẹp của thời trang FIONA, được dịp anh chị em trên xe ồ lên trêu chọc  P, người lên xe sau cùng nên có diễm phúc được ngồi gần người đẹp. Mình tính ham vui nên cứ cười rũ vì những câu đối đáp táo tợn nghiêng trời. Khi câu chuyện đã lắng đi, chợt P – anh chàng Don Juan lừng lấy một thời hỏi mọi người trong xe một cách khá nghiêm túc: - Liệu mơ thấy ngoại tình thì có tội không nhỉ? Cả xe mọi người nhốn nháo cả lên, tranh nhau nói. P bảo: - Tỉnh dậy mình thấy mình có lỗi thế nào ấy!
Ha ha, thế là thôi rồi, ai nấy ném đá tới tấp. Cười mãi rồi, nhưng mình chợt nghĩ, có thể anh chàng này nói thật cũng nên, ai mà biết được. Vợ P làm VCB, phòng mình ai cũng biết, nàng rất đẹp, vẻ đẹp hiền hậu đoan trang. Hai con gái P thì rất dễ thương.
Ở cuối xe, một cậu thét lên: -Ngoại tình trong tư tưởng!
Cũng chẳng phải. Vì đây là thụ động, trong mơ cơ mà. Làm sao mà bắt lỗi nhau được, thế mà người mơ thấy ngoại tình lại tự cảm thấy có lỗi. Thú vị thật!
Tất nhiên ai cũng hiểu là câu chuyện chỉ để vui đùa thôi, sự thật thì nó khác xa những gì người ta mang ra làm câu chuyện vui đùa cho chóng hết thời gian 35 phút ngồi xe đi làm. Vả lại, thế mới là cuộc đời chứ. Mình đã từ lâu hiểu ra, tuy quá muộn (nhưng vẫn còn hơn không) rằng bản chất và hiện tượng đôi khi, và rất nhiều khi không đi đôi với nhau, và đương nhiên là chẳng bao giờ đồng nhất. Đơn giản thế thôi, vậy mà thời trẻ mình cứ day dứt mãi, đau đớn mãi vì những chuyện không đâu.
Yêu thế nhỉ, cuộc đời này!
30/8/2013
2.     Vẫn là anh chàng P mơ thấy ngoại tình ấy tâm sự: Ngày còn học cấp II, thích một cô bạn cùng lớp. Không dám nói, đương nhiên rồi. Cô bạn không thèm để ý gì đến mình, cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng mà mình lúc nào cũng mê mẩn vì cô bạn. Thế xong rồi mọi người có biết mình đã làm thế nào với mối tình si vô vọng ấy không? Có một lần cả lớp đi biển Đồng Châu, mình đã lén để ý theo, tìm rồi nhận ra dấu chân cô ấy trên bãi cát, và mình đã ướm chân của mình vào dấu chân ấy. Cảm giác thật tuyệt vời!
Có một cái gì gợi nhớ tình yêu của Pedro Panamo trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn người châu Mỹ La tinh Juan Rulfo do Nguyễn Trung Đức dịch, truyện hay đến nỗi hồi trẻ mình gần như thuộc lòng một số trang. Thế mới biết đàn ông cũng nhiều người lãng mạn thật!

27/11/2013

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Hằng

Mình viết truyện này tháng 8/1999 những ngày chân ướt chân ráo vào miền Trung. Cơ quan cũ hồi ầy chỉ có mỗi ba nữ. Mình là lớn tuổi nhất, sau đó đến một em kế toán sinh năm 1973, em tạp vụ út ít sinh năm 1979. Công ty mới thành lập, công việc chẳng có gì, chỉ nhong nhóng cuối tuần đi biển hoặc về Đà Nẵng chơi. Tối tối ba chị em ngủ chung phòng, cười rúc rích với đủ thứ chuyện. Em kế toán than hay bị mẹ vác chổi đuổi đi lấy chồng. “Mà mẹ cũng hay thiệt, phải có người ưng mới lấy được chớ không không vác chổi đuổi là sao?”

Truyện chẳng có gì, chỉ là một chút bâng khuâng. Trong những truyện mình viết, bố mình bảo thích truyện này, chẳng hiểu sao.

Học hết lớp 12, Hằng ở nhà phụ giúp mẹ làm mấy mẫu vườn. Nhà neo người, bố công tác xa, em trai học trong thành phố, em gái thì nhỏ nên Hằng lúi húi cả ngày không hết việc. Nhiều khi bạn bè rủ đi chơi, Hằng cũng không dứt được việc mà đi. Vả lại, bố ở xa, mẹ Hằng rất nghiêm, quan niệm con gái trong nhà như bom nổ chậm nên thường dặn dò, giữ gìn, bảo bọc.
Được mấy năm, bố về hưu, nhà vui hẳn lên. Tuy vậy, bố không được khỏe, lại không quen việc nên việc nhà vẫn dồn hết cho Hằng và mẹ.
Thế rồi em gái Hằng cũng thành thiếu nữ, lớn vượt cả chị. Tuy không xinh đẹp bằng nhưng cái duyên cái sắc của tuổi dậy thì làm nó trội hẳn lên so với chị.
Mọi người trong nhà như chợt nhớ ra Hằng đã xấp xỉ tuổi 30. Hằng cũng như chợt nhớ ra tuổi của mình khi thấy mẹ bắt đầu nhìn Hằng lo lắng thở dài rồi thì thầm điều gì với bố.
Bây giờ thì chính mẹ lại hay giục Hằng đi chơi, giục Hằng sắm sanh quần áo.
Mẹ đưa tiền cho Hằng đi may liền ba bộ quần áo mới mặc đi chơi. Quần áo may về thử ngắm vừa ý cả nhà rồi mà mãi không có dịp để mặc. Mấy mẫu vườn lúc nào cũng cần người coi sóc thu gom hoa trái. Em gái tuy lớn rồi nhưng đoảng việc, thích đi chơi hơn là làm với chị. Với lại Hằng cũng chẳng biết mặc diện rồi đi chơi đâu, bạn bè cùng chang cùng lứa đã con bồng con dắt cả rồi.
Tối ấy, cơm nước xong, như thường lệ em gái xin phép mẹ đi chơi trong làng. Mẹ đồng ý rồi ngần ngừ nói thêm:
-         Hằng để bát đấy mẹ dọn cho, đi chơi với em cho vui.
Hai chị em líu díu dắt nhau ra cổng. Qua hết dãy xoài vườn nhà là con đường nhỏ xíu dẫn lên bờ sông. Trăng 16 xanh ngắt. Ngay cả đến cái bóng của hai chị em cũng làm Hằng bỡ ngỡ. Một đám con gái làng nhao nhao chào Hằng rồi kéo em gái Hằng chạy tít lên chỗ cầu sông, nơi thấp thoáng mấy bóng áo trắng, vẳng lại tiếng cười nói vui vẻ, mấy giọng con trai lẫn con gái đang hát theo những tiếng đàn ghi ta bập bung vụng về.
Hằng ngồi xoài xuống đám cỏ vệ sông. Vẫn cảnh vật quen thuộc nhưng không hiểu tại sao Hằng thấy như là một thế giới mới đang được phô bày trước mắt làm Hằng ngợp thở vì lạ lẫm và hồi hộp. Vầng trăng tròn vạnh điềm nhiên tỏa sáng khắp nơi trên làng mạc, những cánh đồng mới cày ải, những lùm cây, soi rõ cả những giọt sương long lanh đầu cỏ như những giọt nước mắt người thiếu nữ. Dòng sông nhỏ nhoi thì vẫn êm đềm, lặng lẽ chảy xuôi về xa như không bao giờ ngừng lại.