Mong mãi mới đến
Thứ Bảy nghỉ ở nhà thì mưa phùn, gió bấc. Không lạnh lắm, nhưng mưa thì chẳng
thể đi đâu. Con trai nhân thể đòi nghỉ học ở nhà mà mình cũng mềm lòng.
Bạn mình ở Sài Gòn
đã gần chục ngày nay, như thường lệ, hễ rời khỏi Hà Nội là điện thoại, vì lúc đó
bạn mới rảnh. Có khi để tranh luận, thậm chí gần như cãi nhau, toàn chuyện xã hội,
chuyện người ta, có khi để thông báo và tám bất tận về mọi thứ. Nhưng bữa nay
thì đặc biệt, bạn gọi từ số của một anh bạn cùng lớp chơi thân từ hồi dự bị. Mọi
người đang tụ tập trong đó. Ha ha thế là tha hồ khẩu chiến qua điện thoại. Đương
nhiên trong vụ này đàn ông thua một cách vinh quang.
Cũng không thể
không bâng khuâng được. Mới đó mà đã hai chục năm trời, anh bạn nhắc mình mới
nhớ ra con số 20 đó, thật là nhanh. Tầm này năm ngoái cả hội gặp nhau trong Sài
Gòn, cũng bảo hai chục năm, mà thôi, cũng chẳng cần chính xác cho lắm, nhớ nhau
đã là mừng rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét